Sáng sớm ở Saga luôn bắt đầu bằng mùi khói bếp quyện trong sương và tiếng gà gáy vang vọng khắp xóm. Akihiro thức dậy, dụi mắt, rồi nhìn quanh ngôi nhà gỗ đơn sơ. Trên bàn, bà đã để sẵn một chén cơm nguội với ít dưa muối.“Ăn đi cháu, cơm nguội ăn cũng ngon nếu mình đói đủ,” bà nói, giọng hóm hỉnh. Từ ngày đến đây, Akihiro dần quen với lối sống giản dị của bà. Nhưng cậu vẫn chưa hết ngạc nhiên mỗi khi bà nghĩ ra những cách “sống sót” kỳ lạ mà hiệu quả đến mức khó tin. Một lần, trời mưa cả tuần, đường làng lầy lội, chẳng ai ra chợ được. Gạo gần hết, mà trong ví bà chỉ còn vài đồng xu. Akihiro lo lắng:“Bà ơi, hết gạo rồi, làm sao giờ?”Bà cười khì: “Có gì đâu mà lo. Thiếu gạo thì ăn khoai. Trồng khoai chính là cách để bụng mình không đói.” Nói rồi, bà ra vườn, đào những củ khoai lang tím lấp ló trong đất. Bà rửa sạch, luộc lên, mùi thơm lan khắp nhà. Khi ăn, Akihiro nhận ra – vị ngọt bùi của khoai không chỉ lấp đầy bụng, mà còn khiến cậu thấy ấm lòng.Bà vừa ăn vừa kể:“Hồi chiến tranh, cả làng này sống nhờ khoai. Một củ chia làm hai, nhưng ai cũng cười vì được sống thêm một ngày. Giờ chỉ mưa vài hôm, có gì mà sợ.” Một buổi khác,…
Viết đánh giá
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.